(¯`·._.·[A1_NguyenTrai]·._.·´¯)

information exchange
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search

Share | 
 

 -----hoa osaka-----

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

ĐƯỢC CẢM ƠN : 9
Join date : 17/01/2012
Đến từ : việt Nam

Bài gửiTiêu đề: -----hoa osaka-----   Thu Jan 19, 2012 3:37 pm

Nóng chết đi được...


Hôm
nay quả thật là một ngày ngột ngạc, cái nóng oi bức như ép chặt lấy mọi
hoạt động thường nhật của mọi người. Ngồi cũng đổ mồ hôi, đứng cũng đổ
mồ hôi, nằm cũng đổ mồ hôi, không biết cơ thể tôi chứa được bao nhiêu
nước chứ mồ hôi tuôn ra cỡ này chắc mất nước mà chết.


Mấy đứa bạn vào lớp luôn luôn trong tình trạng èo uột nghiêm trọng, thầy
cô thì luôn cau có vì nóng. Đứa nào đi học cũng đem theo quạt giấy,
không có quạt thì sử dụng tập sách phe phẩy. Hiện giờ lớp tôi đã trang
bị thêm hai cây quạt đứng ở hai góc lớp nhưng vẫn chưa xoa dịu bớt cái
nóng những ngày qua.


Bất
chợt nghĩ đi nghĩ lại thì bây giờ tôi đã lớp 10 rồi, thời gian cứ trôi
mãi, 16 năm qua như chớp mắt. Bây giờ, tôi có muốn cũng không có được
cái vẻ chúm chím như chim chuyền cành nữa. Tôi là vậy, nhí nhảnh, trẻ
con, ngốc nghếch, cố chấp. Ai nói thì cứ nói nhưng tôi vẫn thích là
chính tôi. Cứ mỗi lần tôi làm trò trẻ con thì má tôi lại nói:

- Mày đó! Con gái lớn rồi nha, đi đứng ăn nói lúc nào cũng phải cẩn thận đó nghen. Đừng để người ta cười vô mặt nghen con.

Lần nào má mắng tôi cũng nhe răng ra cười, cười tít cả mắt, chính vì thế
ít khi nào má hay ba giận tôi lắm. Vậy mà ba má đánh tôi hoài, đầy đủ
hình thức “tra tấn” luôn, nhưng mức độ “sát thương” không bao giờ cao.
Như thế mới biết tình cảm của cha mẹ đối với con cái tuyệt vời như thế
nào. Ở nhà, anh hai tôi cũng vậy từ nhỏ tới lớn tôi với anh ấy chưa bao
giờ giận nhau một lần. Vì thế đối với tôi gia đình là quan trong nhất.
Nhắc lại mới nhớ, không hiểu sao ổng và Chí thân nhau quá trời, nhiều
lúc tôi nghĩ mình không phải là em của ổng mà là Chí. Như vậy cũng không
sao, tôi chỉ sợ ổng mà ghét Chí thì chết tôi. Ở nhà chỉ có bà Dung, bà
chị họ tôi, biết tôi thích Chí thôi.

Khép lại chuyện gia đình, tôi trở về trường lớp. Trường lớp lại là cái
chủ đề đau khổ nữa. Tôi bắt đầu nhìn thật xa ra cửa sổ, ở ngoài ấy, cây
phượng nổi bật hẳn với hàng ngàn bông hoa đỏ thẫm như những đôi môi nhẹ
nhàng lơ lửng trong cơn gió. Những tán lá xào xạc, cây phượng vội chuyển
mình vì nó cũng thấy khó chịu với tiết trời không được mát mẻ này. Ánh
nắng vàng rực cả một khoảng sân, tất cả học sinh dưới sân đều tránh nắng
dưới những tán cây. Ánh nắng thiêu đốt mọi hình ảnh ở sân trường khiến
chúng trở nên vàng óng.


Tôi
chợt thèm một li xi rô dâu dễ sợ. Thời tiết này mà được ăn xi rô thì
còn gì bằng. Tôi nhớ đến rụng rời cái lạnh buốt tận óc mỗi khi cho một
muỗng vào miệng, cái vị ngọt the thé hòa quyện với chút chua chua và mùi
thơm thoang thoảng của tắc như ám ảnh lấy đầu óc.

"Rầm!"


Vỡ mộng, giật thót cả tim! Ôi! Li xi rô dâu của tôi!

Tôi quay người lại thì thầy Trúc đã vào tới lớp cùng với cơn gió đã hất
mạnh cái cửa sổ khi nãy. Cơn gió tràn vào làm mát cả lớp, cảm giác cứ
như vây khô được tưới nước vậy. Quả là một khoảnh khắc quý giá! Tôi càng
thêm yêu quý thầy Trúc. Cứ mỗi lần lớp có chuyện thì thầy luôn là người
bênh vực chúng tôi. Thầy đúng là thiên thần. Chỉ nghĩ đên đây thôi mà
tôi đã muốn đỏ mặt rồi.


Cả lớp đứng lên chào thầy rồi lại uể oải ngồi xuống.

Chắc có lẽ chỉ có đám con gái chúng tôi là mê mẩn thầy thôi. Thầy được
chúng tôi xem như là "hot boy" mà, hình bóng của thầy luôn luôn ánh lên
một nét đẹp thư sinh cuốn hút bọn con gái một cách lạ lùng. Mái tóc hơi
dài được xõa bồng bềnh trông thật lãng tử. Thầy ít khi nào ăn mặc chải
chuốt nhưng lại toát lên được cái vẻ thư sinh nho nhã làm cho chúng tôi
đắm đuối mãnh liệt. Từ lớp 10 đến lớp 12, không có đứa con gái nào mà
không muốn môn Vật Lý được thầy dạy cả. Xem ra lớp chúng tôi là may mắn
nhất khối 10, vì thầy chỉ dạy có một lớp khối 10 thôi. Giọng nói cuốn
hút quen thuộc lại vang lên.

- Cả lớp lấy tập ra học bài mới!


Tiết
học trôi đi trong không khí oi ả, ngột ngạc như lò lửa, cả lớp lúc nào
cũng râm ran tiếng nói chuyện. Chốc lát thầy Trúc lại ra hiệu cho cả lớp
im lặng, bài giảng của thầy đa phần đều ngấm vào đầu chúng tôi hết.
Nhưng với không khí Hỏa Diệm Sơn này, thì muốn ngấm cũng khó mà ngấm
hết.


Bọn thằng Huy loay hoay, liên tục chuyền nhau những chai nước đá mát lạnh.

Bọn
con Chinh, con Đào, thì hí hoáy viết bài nhưng miệng thì không ngừng
nhai bánh tráng, lâu lâu bọn nó vẫn chìa qua cho tôi vài miếng nhưng tôi
không ăn.


Bọn
con Hiền, con Hằng thì chả học hành gì cả, 2 đứa nó cứ ngạo nghễ ngồi
phe phẩy, khi nào thầy Trúc quay xuống thì 2 đứa mới giả vờ như đang
chép bài. Chốc lát, con Hiền lại nhìn tôi cười. Ghét nhỏ Hiền ghê! Nó là
đứa đáng yêu lắm, học anh văn cũng giỏi nữa, có điều nó thẳng tính lắm.


Ai
làm gì thì làm. Còn tôi thì cứ trườn dài trên mặt bàn. Tôi là lớp
trưởng nên được thầy chủ nhiệm xếp ở cuối lớp để dễ quản lý lớp. Chính
vì thế mà thầy cô cũng ít khi để ý tới tôi, phải nói là tôi miễn nhiễm
hoàn toàn với mấy cái vụ trả bài. Sướng đáo để!


Từ
ngoài cửa sổ ngay bàn tôi một cơn gió lùa vào, một cảm giác mát mẻ đến
không ngờ, cả lớp như được uống nước khi đi trên sa mạc vậy. Những cánh
hoa phượng thẫm đỏ bay là đà xuống dưới sân, một cảnh tượng đẹp tuyệt
vời mà tôi nghĩ chỉ trong phim ảnh mới có thôi.


Lớp
vẫn im lặng vì hình như chỉ mình tôi có cơ hội thưởng thức một cảnh
tượng đẹp đến vậy. Cứ mê mẫn hết ngắm phượng bất chợt tôi lại nhớ ra là
đang còn trong lớp. Tôi kéo hồn mình về vì dường như nó đang ở trên mây.
Tôi quay lại với đôi mắt chăm chú và to tròn hết mức, tôi nhìn thầy.
Vừa lúc ấy thầy quay lại và đã phát hiện ra ánh mắt kỳ quái của tôi.

Từ bục giảng giọng nói thầy chậm rãi nhưng rất rõ ràng vang lên.

- Linh à! Mặt thầy không có chữ đâu em, sách mới có chữ đó em.

Cả lớp được dịp la làng lên. Bọn thằng Huy, con Chinh, con Hiền nhí nha nhí nhố quay sang.

- Linh à! Nhìn sách đi em...

Giọng tụi nó đồng thanh "nhừa nhựa" nghe phát mệt, chưa kể cả đám cười ồ
lên cả thầy Trúc cũng cười nữa. Tôi cảm thấy mặt mình nóng hổi, nếu như
gặp chuyện khác thì mình đã la ó um xùm để “đánh trống lãng” rồi, từ đó
đến giờ có khi nào mình bị thầy cô nhắc nhở gì đâu, ít ra là không phải
vì những chuyện này. Đứa nào chơi với tôi cũng biết tôi là cao thủ
trong mấy phi vụ “giả nai” này mà, bọn hay gọi tôi là “Hồ Ly”. Hôm nay
không biết tại sao, máu mắc cỡ lại nổi lên. Khỏi nhìn gương cũng biết
mặt tôi y như trái mận chín rồi.

“Quê ghê! Tức dễ sợ!”


Tôi tự nhủ thầm rồi gục mặt xuống bàn.

Cả lớp bắt được tín hiệu rồi cả bọn làm thêm một trận long trời lở đất
luôn. Nối tiếp tiếng cười của cả lớp là tiếng chuông báo giờ ra chơi.
Cả lớp không cần thầy nhắc cũng đã đứng dậy chào thầy. Thầy mỉm cười thu
dọn giáo án, sách tập bỏ vào cặp rồi ra hiệu cho lớp nghỉ. Khi ra đến
cửa lớp thầy quay lại nói.

- Cái lớp này chỉ được cái ham vui và làm biếng thôi!

Cả bọn khúc khích trong miệng. Đứa này đứa kia bay như tên ra khỏi lớp.
Cả trường giờ rộn hẳn lên, tiếng chân, tiếng la hét om xòm. Con Đào, con
Chinh, con Hiền, con Hằng túa lại vây lấy tôi. Con Chinh la làng đầu
tiên.

- Ê! Thái độ gì đó mậy? Hôm này định cướp thầy Trúc của tụi tao phải không?


- Còn mắc cỡ nữa đó mày!

Con Hằng bồi thêm rồi cả đám cùng cười.

- Thôi đi bọn điên, nghĩ sao vậy? Tại bữa nay tao chập mạch đó!

Con Hiền quay sang nhìn tôi.

- Thôi! Đủ rồi! Đi ăn đi! Đói bụng quá nè!
- Ủa? Không qua chơi với “người yêu lý tưởng” của mày sao? Tôi vặn hỏi lại nó.
- Thôi! Đang đói! Có thực mới giật được chồng nha.
- Ê! Giật thì mày thoải mái nhưng giật chồng mày thôi, chồng người ta mà
giật thì thành gấu trúc nha con. Con Đào nói với vẻ cay cú.


Cả
đám con gái cười sặc. Cả bọn đi nhanh ra khỏi lớp, tôi cũng không quên
lấy bình nước đem theo, lúc nào cũng vậy ra chơi là tôi phải đi hứng
nước uống cho đỡ tốn khoảng tiền mua nước.

Nơi hứng nước uống là ngay chân cầu thang dãy A, lớp tôi ỡ dãy B gần căn
tin nhất. Vì thế bọn con Chinh xuống căn tin trước, còn tôi phải chạy
qua dãy A lấy nước.

- Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng vậy... Vừa đi tôi vừa lầm bầm vớ vẩn.
Sở thích của tôi là ca hát mà, tôi yêu điên cuồng âm nhạc, làm gì cũng
phải dính nhạc vào tôi mới chịu.

Chà! Hôm nay, tôi mới để ý cây Osaka trước dãy A nở hoa vàng rực cả một
góc trường nhìn đẹp cực kỳ. Đây là lần đầu tiên tôi mới thấy cây Osaka ở
trường nở hoa đẹp đến như vậy. Vừa tới gần cây Osaka thì bỗng nhiên cây
lại rùng mình trong gió như là một lời chào làm quen vậy. Một cảm giác
hết sức lạ kỳ!



Đi từ từ xuống cầu thang, đã tới gần mấy cái bình nước lớn nhưng tôi
vẫn mãi chăm chú nhìn cây Osaka. Cái ánh vàng mềm mại nhưng đầy quyến rũ
của những chùm hoa Osaka khiến tôi thích thú vô cùng.

"Binh!"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://bigtree.forumvi.com
 
-----hoa osaka-----
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`·._.·[A1_NguyenTrai]·._.·´¯) :: -------^^ giải trí ^^--------- :: ^^tổng hợp^^-
Chuyển đến